Chủ đề đã đóng 
 
Đánh giá chủ đề:
  • 1 Phiếu - 5 Trung bình
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
1001 câu hỏi đáp về lịch sử thế giới
17-12-2008, 12:58 AM
Bài viết: #1
1001 câu hỏi đáp về lịch sử thế giới
1. Vì sao Êsin (Aeschylus) chết? Big Grin Trả lời: Vì bị đại bàng thả một con rùa trúng đầu. Theo truyền thuyết, đại bàng khi bắt được rùa thường tìm cách đập vỡ lớp mai cứng bằng cách thả con mồi từ trên cao xuống một tảng đá. Một con đại bàng đã tưởng nhầm đầu Êsin là hòn đá (Êsin bị hói) và đã thả con rùa trúng vào đó... Big Grin Êsin (525 - 456TCN) là một nhà soạn kịch Hy Lạp. Ông được công nhận là cha đẻ của bi kịch hiện đại. Trong các tác phẩm của mình, Êsin thường sáng tác nhiều nhân vật trong các vở kịch để tạo sự mâu thuẫn giữa các nhân vật. Trong số khoảng 70 vở kịch viết bởi Êsin chỉ còn 7 tác phẩm là còn tồn tại cho đến ngày nay.
[Hình: 220px-] Tượng Êsin

Chúng ta đang sống ở ngày hôm nay và hướng tới ngày mai...
Tìm tất cả bài viết của thành viên này
27-12-2008, 05:28 AM
Bài viết: #2
2. Vì sao Hitler thù hận người Do Thái?
Vì sao Hitler thù hận người Do Thái đến mức y đã nguỵ tạo nên cả một học thuyết Dân tộc thượng đẳng, học thuyết mà một trong những cốt lõi và mục tiêu của chủ thuyết này là loại bỏ người Do Thái ra khỏi thế giới này?
[COLOR="DarkGreen"][Hình: tp_122083_152882.jpg] Hitler kêu gào tàn sát người Do Thái
Theo cuốn nhật ký của Theo Morell, bác sĩ riêng của Hitler thì có khả năng là do y bị bệnh giang mai, kết quả của một lần truy hoan với một gái bán hoa người Do Thái vào năm 1908, năm y 19 tuổi. Theo một nghiên cứu khoa học mới đây công bố tại cuộc họp hàng năm của Hội đồng tâm lý học Hoàng gia tại Edinburg thì lòng căm thù người Do Thái đến mức điên cuồng, bệnh hoạn của Hitler có khả năng là hậu quả của sự sai lệch về tâm lý và hành vi bắt nguồn từ căn bệnh kín kia, một căn bệnh nếu không chữa khỏi sẽ làm cho người mang bệnh có thể dẫn đến loạn trí hoặc mất trí như chứng giận dữ hoang tưởng, sự hung hãn bất ngờ... Theo tiến sĩ tâm lý học Bassem Habeeb làm việc tại bệnh viện Hollins Park Hospital, Warrington thì nếu nghiên cứu lý giải cuộc đời, các hành vi Hitler dưới góc nhìn một bệnh nhân bị bệnh giang mai sẽ lý giải được nhiều điều. Phải chăng căn bệnh mà y mắc phải đã dày vò y vì nó đã loại bỏ “thiên chức” đàn ông mà thượng đế ban phát cho y nên y đã căm thù người Do Thái đến tận xương, tận tủy. Để làm sáng tỏ thêm giả thuyết này, chúng tôi xin giới thiệu một vài đoạn trong chương: “Tiêu diệt người Do Thái, một sứ mệnh Thượng đế trao” của cuốn Mein Kampf (Cuộc chiến của cá nhân tôi) của Hitler. Chúng ta hãy xem sự thù hận điên cuồng người Do Thái của Hitler đến mức nào và liệu đó có là bệnh lý, một căn bệnh làm cho y trở nên điên cuồng, độc ác và trả thù người Do Thái đến cùng làm vậy... Hitler viết rằng y bắt đầu chú ý đến những khác biệt của người Do Thái so với dân tộc Đức khi y sống ở Viên (thủ đô Áo) và bắt đầu căm thù họ. Sự căm thù đó tăng dần. Và sau đây là đoạn liên quan trực tiếp dến khả năng sự thù hận đến mức không hiểu nổi của y là do chuốc bệnh giang mai từ một gái điếm người Do Thái: “Những hành động cần thiết phải bóc trần sự xấu xa của dân Do Thái đã bắt đầu nhen nhóm trong tôi khi tôi tiếp cận với những phương tiện thông tin đại chúng, những tác phẩm văn học nghệ thuật, những tờ quảng cáo sử dụng những ngôn từ rẻ tiền của đám người Do Thái tung ra để bênh vực cho họ đã làm cho tôi nung nấu ý nghĩ: cần phải tiêu diệt dân Do Thái một cách không thương xót. Những phương tiện truyền thông này đã lan tỏa tới quảng đại dân chúng giống như một căn bệnh dịch hạch trong đời sống tinh thần, một thứ nọc độc, một thứ rác rưởi làm ô uế đời sống tinh thần của chúng ta. Nhận thức của tôi về sự xấu xa của người Do Thái ngày một thêm tăng nhất là khi hiểu rõ thêm những phong tục tập quán của họ, những thói quen của họ. Những hình ảnh mà tôi va chạm hàng ngày với đám người Do Thái tại Viên đã làm cho tôi khiếp sợ họ. Đó là vai trò chủ chứa của họ trong các hộp đêm, trong các nhà chứa dành cho người da trắng tại Viên. Tại Viên, dân Do Thái hoạt động rầm rộ trong lĩnh vực này còn dễ dàng hơn nơi khác ví như ở miền nam nước Pháp. Đêm đêm mọi người khi tản bộ trên đường phố Leopoldstadt, dù muốn hay không du khách cũng dễ dàng bắt gặp những màn kịch chèo kéo khách lố bịch của các tay ma cô người Do Thái... Tại Viên lần đầu tiên tôi được chứng kiến những việc làm trơ trẽn và vô liêm sỉ của dân Do Thái đang chà đạp và làm nhơ bẩn thành phố có nền văn hoá cổ kính này. Nỗi căm giận về dân Do Thái bắt đầu sôi sục trong tôi. Tôi không còn thấy lo sợ rằng mình chưa hiểu đúng người Do Thái mà tôi thấy mình phải có sứ mạng đối với vấn đề Do Thái”.
Phạm Viết Đào (Lược dịch)
[/color]
Tìm tất cả bài viết của thành viên này
27-12-2008, 05:39 AM
Bài viết: #3
3. Tại sao bọn Quốc xã muốn tiêu diệt dân tộc Do Thái? Trong cuộc chiến tranh thế giới II, Đức Quốc xã âm mưu thống trị toàn thế giới, một mặt sử dụng vũ lực, một mặt tuyên truyền chủ nghĩa chủng tộc, tức là học thuyết về dân tộc siêu đẳng. Chúng cho rằng dân tộc German dòng dõi chính thống của người Arian thượng đẳng, còn người Do Thái là chủng tộc hạ đẳng nhất. Do đó Đức Quốc xã coi việc tiêu diệt người Do Thái là một mục tiêu chủ yếu. Tại sao người Do Thái lại bị coi là chủng tộc hạ đẳng nhất? Trên phương diện lịch sử người Do Thái cũng như tất cả các dân tộc khác, có nền văn hoá rực rỡ và lâu đời. Những năm 63 trước Công nguyên, người Do Thái xâm lược. Từ đó phần lớn người Do Thái bị xua đuổi, phải sống lưu lạc khắp nơi trên thế giới. Người Do Thái có mặt đông nhất ở châu Âu. Nơi đây họ bị coi là những kẻ vô gia cư, lang bạt và bị khinh rẻ. Khi sống lang bạt khắp nơi như vậy, người Do Thái phần nhiều vẫn giữ được bản sắc dân tộc cả về tín ngưỡng tôn giáo lẫn ngôn ngữ và phong tục tập quán. Giai đoạn Trung thế kỷ, người Do Thái sống tại các quốc gia Thiên Chúa giáo bị coi là dân dị giáo, phải chịu nhiều sự bức hại rất tàn khốc Sang thời kỳ cận đại, cùng với sự tiến bộ của khoa học kỹ thuật và sự phát triển của chủ nghĩa Tư bản, trong dân tộc Do Thái đã xuất hiện những nhân vật kiệt xuất, đặc biệt là trong lĩnh vực tài chính, công thương và văn hoá. Vì thế nên mức độ nhất định, họ đã cải thiện được hoàn cảnh sống của mình. Với bọn Quốc xã theo thuyết chủng tộc thượng đẳng thì điều này là không thể chấp nhận được. Theo chúng, dân tộc Do Thái vĩnh viễn là lũ người hạ đẳng. Những năm 30 của thế kỷ XX, cùng với sự bành trướng của chủ nghĩa đế quốc, việc người Do Thái bị bức hại đã đạt tới mức khủng khiếp. Thật ra cách nói của bọn Quốc xã về cái gọi là dân tộc thượng đẳng chỉ là cái cớ hết sức hoang đường nặn ra để nhằm tiêu diệt người Do Thái mà thôi.
Tìm tất cả bài viết của thành viên này
27-12-2008, 05:44 AM
Bài viết: #4
4. Châu Phi đã bị chia cắt như thế nào? Châu Phi trong con mắt của người châu Âu hàng nghìn năm nay vẫn là mảnh đất thần bí. Ngay từ thế kỷ thứ năm trước Công nguyên, trong sách của Hê-rôt-đơ-tôt (Herodotus), nhà sử học Hy Lạp cổ vẫn được mệnh danh là “Cha đẻ của lịch sử” đã mô tả sa mạc, sông lớn và rừng rậm của châu Phi. Nhưng người châu Âu hiểu biết về châu Phi quá ít, trong một thời gian dài châu Phi chỉ được coi là một dải bờ biển, chứ không phải là một châu lục. Khi đó người châu Âu vẽ trên bản đồ, phần đất của châu Phi vẫn bỏ trống. Trên đó chỉ vẽ mấy con sông lớn. Ngoài ra chỉ có những con voi. Đầu thế kỷ XV, thực dân châu Âu bắt đầu đặt chân lên mảnh đất thần kỳ này. Năm 1415, người Bồ Đào Nha đi qua eo biển Gi-bơ-ran-ta (Gibraltar) chiếm thành Xơ-ta (Centa) của Ma Rốc, xây dựng một căn cứ điểm thực dân đầu tiên ở châu Phi. Tháng 3 năm 1488, Đi-at (Baratolomeu Dias) là người Bồ Đào Nha cùng với thuỷ thủ của ông đổ bộ lên cực Nam của bờ biển châu Phi. Nơi đây được quốc vương Bồ Đào Nha đặt tên là mũi Hảo Vọng – có nghĩa là miền đất mang lại “những hy vọng tốt đẹp”, nhưng nó đã mang lại cho châu Phi tai họa hàng mấy trăm năm về sau. Song song với con đường biển mới khai phá, thực dân châu Âu bắt đầu xâm lược châu Phi. Năm 1602 Hà Lan thành lập công ty Đông Ấn, năm 1626 lại thành lập công ty Tây Ấn. Chính phủ Hà Lan quy định lấy sông Ka-phu-ê (Kafue) làm gianh giới. Phía Đông thuộc về công ty Đông Ấn, phía Tây thuộc về công ty Tây Ấn. Đến nửa sau thế kỷ XVII, Anh và Pháp tăng cường xâm lược châu Phi. Hầu như toàn bộ vùng ven biển châu Phi đều bị thực dân phương Tây chiếm lĩnh. Sau khi bọn thực dân cướp xong vùng ven biển, chúng bắt đầu xâm nhập vào nội địa với quy mô lớn. Đến năm 1876, Anh đã chiếm xong Nam Phi, Zambia, Sieraleono, Ghana và vùng ven biển Ni-gie-ria; Pháp chiếm Senegal, Algeria, Guinea, Bờ Biển Ngà (Ivory Coast), DahoMe nay là Bê-nanh (Benin); Bồ Đào Nha chiếm một phần sa mạc Sahara. Đến cuối thế kỷ XIX, cùng với bước quá độ sang chủ nghĩa đế quốc, các nước phương Tây tăng cường xâu xé mảnh đất châu Phi. Năm 1876 họ triệu tập họp địa lý quốc tế ở Bruc-xen (Bỉ), sau khi hội nghị kết thúc họ vội vã bắt tay ngay vào hành động. Dã tâm xâm chiếm và xâu xé lục địa châu Phi của bọn đế quốc chủ nghĩa đã gây nên những trận đấu đá triền miên, khi thì đao búa súng gươm, khi thì ngoại giao ngọt nhạt, ký kết hiệp ước này đến hiệp ước kia để chuyển nhượng các vùng đất thuộc địa. Mãi đến cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX các nước phương Tây mới ăn chia xong châu lục lớn thứ nhì thế giới này. Trong đó Pháp chiếm 10.790.000 km2, 35,6% diện tích châu Phi; Anh chiếm 8.860.000 km2, 29% châu Phi; Đức chiếm 2.340.000 km2, 7,7% châu Phi; Bỉ chiếm 2.340.000, 7,7% châu Phi; Italia chiếm 2.333.000 km2, 7,75%; Bồ Đào Nha chiếm 2.000.000 km2, 7%; Tây Ban Nha chiếm 300.000 km2, 1% diện tích châu Phi. Sang đầu thế kỷ XX, trên lục địa châu Phi chỉ còn Ê-ti-ô-pia và Li-bê-ria là còn độc lập về danh nghĩa. Còn tất cả các miền đất khác đều bị các nước châu Âu chia nhau hết.
Tìm tất cả bài viết của thành viên này
27-12-2008, 05:51 AM
Bài viết: #5
5. Buôn bán nô lệ có từ khi nào? Buôn bán nô lệ là màn khởi xướng của người Bồ Đào Nha. Khi đó bọn thực dân châu Âu xây dựng rất nhiều trang trại và các mỏ vàng ở châu Mỹ để khai thác tài nguyên nơi đây. Họ cưỡng ép người da đỏ ở đó lao động. Người da đỏ bị bắt buộc lao động một cách nặng nhọc và bị đối xử một cách tàn nhẫn, đã kịch liệt chống đối. Kết quả bị tàn sát rất thảm khốc. Các chủ trang trại và chủ mỏ cần rất nhiều lao động. Họ nghĩ đến người da đen châu Phi. Năm 1502 đợt nô lệ da đen đầu tiên đến đảo Xan-tô, Đô-mi-gô (thuộc Hai-ti) và bị ném về các trang trại. Từ đó việc buôn bán nô lệ ngày càng mở rộng. Lúc đầu, bọn thực dân tự mình tổ chức “đội săn người” để đi săn bắt nô lệ. Họ cướp phá dọc bờ biển Tây Phi, công khai cướp bắt người. Nhưng đội săn người thường bị người da đen trừng phạt. Bọn thực dân thay đổi phương thức, chúng dùng súng, đạn, rượu ngọt, vải hoa và một số đồ chơi, hối lộ và câu kết với các tù trưởng bộ lạc để họ tiến hành cuộc chiến tranh săn bắt nô lệ giữa các bộ lạc da đen với nhau. Sau mỗi cuộc chiến tranh, số nô lệ bắt được được đem bán, thế là nô lệ trở thành chiến lợi phẩm của tù trưởng. Những chiến lợi phẩm này được đánh dấu nung đỏ, dưới sự xua đuổi bằng roi vọt, dẫn họ tới bờ biển. Bọn thực dân mua những thanh niên nam nữ khoẻ mạnh, đem họ nhốt vào những căn hầm trong các pháo đài buôn nô lệ ngay bờ biển, đợi tàu buôn đến, các nô lệ chui ra khỏi hầm và bị lùa xuống tàu. Họ phải sống thời gian dài trong các nhà tù di động đó, chịu đựng một chuyến đi biển đầy khổ ải. Thuyền đi trên biển nhiệt đới rất dài ngày, trong khoang thuyền phân và nước tiểu thải ra bừa bãi, hôi thối không chịu nổi, đôi khi theo gió lan đi đến mấy cây số trên mặt biển. Nô lệ phần lớn bị bệnh, ăn không no, không được uống nước ngọt, hơi chống đối là bị đánh đập, giết hại. Hàng ngày đều có nô lệ chết đói, chết khát, chết bệnh hoặc bị đánh chết, xác nô lệ bị quăng xuống biển. Thuyền buôn đến châu Mỹ, bọn nô lệ bị rao bán cho các chủ trang trại, chủ mỏ, sau đó chất đầy hàng hoá do nô lệ làm ra chuyển về châu Âu. Thời bấy giờ, người ta gọi thuyền buôn chất hàng hoá rẻ mạt sản xuất ở châu Âu chở sang châu Phi là “Xuất chuyển”; đem nô lệ mua được ở châu Phi sang châu Mỹ là “Trung chuyển”; đem sản vật do nô lệ mang về châu Âu là “Quy chuyển”. Trong hành trình vận chuyển tam giác này, người nô lệ là hàng hoá thật sự quan trọng. Có người dự tính, trong hơn 300 năm từ thế kỷ XVI đến thế kỷ XIX, bọn thực dân châu Âu đã cướp từ châu Phi 15 triệu người. Mỗi người đến châu Mỹ, có 4-5 người da đen bị chết trong khi săn đuổi hoặc vận chuyển. Nếu kể cả số người da đen bị đem đến châu Âu, châu Đại Dương và các đảo ở Thái Bình Dương, châu Phi tổn thất khoảng 100 triệu người. Buôn bán nô lệ tàn nhẫn mang lại sự giàu có kinh khủng cho bọn thực dân châu Âu, đồng thời mang đến cho nhân dân châu Phi tai hoạ khủng khiếp.
Tìm tất cả bài viết của thành viên này
Chủ đề đã đóng 


Có thể liên quan đến chủ đề
Chủ đề: Tác giả Trả lời: Xem: Bài mới nhất
  Tài liệu ôn thi tốt nghiệp THPT môn Lịch sử Arex 0 3,659 06-05-2012 03:13 AM
Bài mới nhất: Arex
  Đề thi HSG Quốc gia môn Lịch sử năm 2012 Rin 0 9,951 11-01-2012 12:41 PM
Bài mới nhất: Rin
  Sẽ có quỹ khen thưởng học sinh giỏi Lịch sử Arex 0 2,291 16-12-2011 04:21 AM
Bài mới nhất: Arex
  Đề và đáp án HSG QG môn Lịch sử T-AnhCQT 2 38,159 11-01-2011 01:20 PM
Bài mới nhất: T-AnhCQT
  Phim lịch sử Khoai 0 6,378 01-12-2010 03:58 PM
Bài mới nhất: Khoai
  1001 câu hỏi đáp về lịch sử Việt Nam Khoai 46 193,457 26-09-2010 09:44 AM
Bài mới nhất: space
Exclamation Di tích lịch sử Bình Phước dainganxanh 0 8,598 02-01-2010 10:42 AM
Bài mới nhất: dainganxanh
  Một số giai thoại trong lịch sử Việt Nam Khoai 2 11,765 09-03-2009 02:24 AM
Bài mới nhất: Duanbaby92
  Lịch sử các ngày lễ lớn trong một năm Alibaba 9 28,463 31-12-2008 09:07 PM
Bài mới nhất: Alibaba
  Lật lại một số "nghi án" lịch sử Khoai 5 5,457 30-11-2008 11:58 PM
Bài mới nhất: Rin



Người đang duyệt chủ đề này: 1 khách